Showing posts with label Fanfic. Show all posts
Thế giới của nỗi đau hay nụ cười? (Phần 10)
"Này, anh bạn
tránh sang một bên được chứ, tôi đang vội".
"Vâng!",
người thanh niên mặc áo choàng xám vội vàng đi nép vào lề đường bên phải để nhường
cho chiếc xe đi qua. Mặc dù đây là con đường lớn nhất trong thành nhưng vào giờ
cao điểm thì tình trạng kẹt xe vẫn diễn ra thường xuyên, chủ nhân của tòa thành
vẫn chưa tìm được giải pháp để giải quyết triệt để tình hình hiện tại.
"Đúng là vấn đề muôn thuở." người thanh
niên tự nhủ ở trong lòng.
Chủ nhân của chiếc
xe ngựa vừa vượt qua anh lúc nãy là một người đàn ông với cái đầu là một con cá,
da của ông ta màu xanh và trông ông khá béo, nối tiếp phía sau là một đoàn xe
hàng với đủ các chủng tộc đang cầm lái: người cá, người báo, người chim, người
đá,… chỉ có một số là con người. Ngày mới đến tòa thành, anh đã rất ngạc nhiên
trước sự đa dạng và phong phú của các chủng tộc, đây gần như là một điều không
thể nếu so với những kí ức mà anh còn giữ được. Tất cả đều nhờ công của thành
chủ, Avance.
Sau khi kết thúc
đại chiến ở kỉ nguyên thứ hai, Avance đã tập hợp những người sống sót trong bộ tộc
Gishki để xây dựng tòa thành này, ông cũng dang tay đón chào và tiếp nhận các bộ
tộc khác khi họ đến cầu xin sự giúp đỡ. Dần dần theo năm tháng tòa thành ngày
càng lớn mạnh với sự tham gia của nhiều chủng tộc, Avance còn tăng cường mối
quan hệ làm ăn và hỗ trợ giữa các bộ tộc nhỏ yếu hơn để tạo ra một liên minh bền
vững trong khu vực. Cuối cùng, Avance đã đổi tên bộ tộc của mình thành Nekroz
thay cho cái tên bị nguyền rủa trước đây-Gishki. Việc đổi tên đã diễn ra được
khoảng hơn bảy năm và tộc Nekroz trở thành bộ tộc lớn mạnh nhất trong vùng, một
liên hiệp các bộ tộc.
"Tên đó đúng
là quái vật!", người thanh niên chợt thốt lên một câu cảm thán khi chứng
kiến thành quả của bạn mình. "Thành chủ, tộc
trưởng liên hiệp các bộ tộc, ai có thể ngờ chứ."
Anh tiếp tục đi
thẳng về phía trước, vượt qua cổng thành với hai hàng lính bảo vệ, khi ra khỏi
thành anh lập tức rẽ sang bên phải để tiến về phía nam, ở đó có một cái hồ
thiên nga tuyệt đẹp được gia đình thành chủ mua lại từ dân bản địa. Dựa vào bản
đồ vừa nhận được hôm qua, người thanh niên đã dễ dàng tìm được một ngôi thủy tạ
nằm gần mạn bắc bờ hồ. Giữa ngôi thủy tạ là một bàn trà nhỏ, với một ít bánh
trên bàn, ấm trà vẫn còn nóng khi những làn khói nhẹ không ngừng tỏa ra từ vòi.
Ngồi đầu bên kia là một người phụ nữ trẻ chỉ hơn hai mươi, cô mỉm cười một cách
dịu dàng khi nhìn thấy bóng dáng của anh: "Vừa kịp lúc, trà vẫn còn
nóng".
"May quá, vậy
mà còn tưởng đến trễ, xin lỗi đã bắt cậu phải đợi, Emilia".
"Được rồi", người thanh niên nâng tách trà đang đặt trước mặt, bên trong là một lát chanh vàng đang nổi trên nước trà màu đỏ, "hồng trà và một lát chanh, không ngờ cậu vẫn còn nhớ".Emilia mỉm cười khi nghe thấy câu này, bà tất nhiên phải nhớ rõ sở thích của các bạn mình chứ:
"Chuyện nhỏ thôi mà, dù mười lăm năm đã trôi qua nhưng mình vẫn chưa đãng
trí đâu!".
"Đúng vậy, mười lăm năm đã trôi qua", đôi mắt người thanh niên chợt trở nên mông lung như nhớ đến điều gì đó, đột ngột anh lái câu chuyện sang hướng khác, "cuộc sống của hai người gần đây như thế nào? Vẫn tốt?".
"Vẫn tốt", Emilia thoáng ngập ngừng trước khi trả lời.
"Thật?! Avance không nói gì khi chúng ta gặp nhau như thế này sao?".
"Thật ra cả hai đã cãi nhau nhưng cuối cùng Avance cũng nhượng bộ, giờ thì ổn rồi!".
Một cảm giác áy náy xuất hiện trong lòng của anh, có vẻ anh lại gây thêm phiền phức cho người bạn của mình, lần sau gặp lại e rằng sẽ khó sống lắm đây. Người thanh niên chợt hắng giọng để giải tỏa cái bầu không khí hiện giờ: "Tên đó thay đổi nhiều quá, nhớ ngày xưa ngay cả một câu cũng không thèm nói, hễ cãi nhau là sẽ bỏ đi, khiến cho Kamui phải giận điên người".
"Phải, anh ấy đã thay đổi rất nhiều".
"Chắc chắn rồi, thêm cả bộ râu nữa, tên đó già đi hóa ra sẽ râu ria như vậy đúng là bất ngờ".
Lần này thì không có tiếng đáp lại, Emilia đang chăm chú nhìn vào tách trà của mình, qua hồi lâu bà mới hỏi một câu khác: "Cậu về bao lâu rồi?".
"Khoảng…một năm".
"Vậy cậu có biết chuyện của Reeze và Kamui không?".
Tim anh đập lỡ một nhịp khi nghe đến vấn đề kia, vấn đề mà anh luôn tránh: "Mình có nghe bọn trẻ kể lại, Reeze đã qua đời rồi".
"Đúng, mặc dù năm đó chúa tể Kerykeion đã thanh tẩy chất độc do Evilswarm gây ra, nhưng hậu quả để lại là vô cùng thảm khốc, các bộ tộc gần như bị tuyệt diệt hoàn toàn. Virus đã ăn mòn sự sống của các sinh vật, những kẻ sống sót thì bị lão hóa một cách nhanh chóng, ngay cả Kamui và Avance dù cho phép thuật cao cũng không thoát khỏi số phận bị biến thành ông già chỉ trong một đêm. Về phần Reeze thì cậu ấy vốn đã bị thương nặng từ trước khi nhiễm virus, sau này lại mang thai Pilica nên sức khỏe càng kém, cuối cùng thì cậu ấy đã không chống chịu nổi mà ra đi. Nếu không có Pilica chỉ sợ là Kamui cũng không gượng dậy nổi chính mình"
Emilia đưa tách trà lên môi và nhấp nhẹ một ngụm, từng cơn gió nhẹ thổi vào trong thủy tạ mang theo các chiếc lá úa vàng nhăn nheo. Không ai lên tiếng. Phía xa những con thiên nga trắng bắt đầu vỗ cánh bay khỏi bờ hồ, âm thanh do chúng tạo ra cứ vang vọng trên không trung cho đến khi mất hẳn.
"Xin lỗi,
khi đã đùa vô ý như vậy".
"Mình không
trách cậu, mình cũng không có tư cách để trách, bản thân mình chỉ là một kẻ
ngoài cuộc. Khi cuộc chiến xảy ra mình đã không thể sát cánh cùng mọi người, khi
tộc Gusto bị tiêu diệt mình đã chẳng thể cứu được ai dù họ đã cưu mang giúp đỡ
mình khi nguy khốn, khi Reeze mất việc tốt nhất mà mình làm được là nắm chặt
tay của cậu ấy. Tất cả những gì mà mình làm được chỉ là một con số không mà
thôi".
"Emilia,…".
"Mình muốn
nhờ cậu một việc!". Ngẩng đầu lên, Emilia nhìn thẳng vào mắt người phía
trước, trên khuôn mặt của bà là một sự quyết tâm chưa từng có. Đây là cơ hội
duy nhất để bà có thể bảo vệ gia đình mình.
Thế giới của nỗ đau hay nụ cười? (Phần 9)
Đã hơn một tuần
trôi qua kể từ lần bị phạt ở phòng ăn, hiện tại Shurit đang nằm ở trên giường,
chân vắt hình chữ ngũ trông bộ dáng có vẻ vô cùng thoải mái, nhàn nhã. Bên cạnh
là một đĩa trái cây đã vơi hơn nữa, chẳng khó để có thể đoán được là ai đã ăn hết
chỗ trái cây này. Tuy nhiên, Shurit sẽ không muốn bất cứ ai phát hiện ra chuyện
này bởi vì nó còn đang bị bệnh hay ít nhất là nó muốn mọi người nghĩ vậy về
tình hình bản thân.
Sau lần đóng băng
đó, Shurit đã bị lên cơn sốt, cũng may là mẹ nó rất giỏi y thuật nên chưa đầy
ba ngày là bệnh tình đã thuyên giảm nếu không muốn nói là gần như khỏi hẳn. Mặc
dù vậy, Emilia vẫn hết sức lo lắng và quyết định sẽ hoãn hết mọi hoạt động của
nó trong thời gian sắp tới, bao gồm cả việc học tập, ngay cả Avance cũng không
thể thay đổi quyết định do bà đưa ra. Về phần Shurit nó hoàn toàn ủng hộ quyết
định này, thậm chí để tăng thêm hiệu quả nó còn cố ý giả bệnh để có thể kéo dài
thời gian, nhân tiện trả đũa ba nó một chút. Shurit hiểu rất rõ về mẹ mình, thấy
nó bị bệnh như vậy mà bà không mắng ba nó mới là chuyện lạ. Nó nhớ trước đây có
một lần luyện tập nó đã bị thương ở tay, mẹ nó sau khi biết chuyện đã vô cùng tức
giận và hậu quả là ba nó phải ngủ ngoài phòng khách một tuần. Theo tính toán của
Shurit lần này Avance phải ngủ ngoài ít nhất là nữa tháng chứ chẳng chơi. =)))
"Hừm, tới
đây phải làm sao nữa nhỉ", đôi lông mày của thằng nhóc cau lại, Shurit bắt
đầu di chuyển món đồ chơi trong tay, đó là một khối lập phương với chín ô ở mỗi
mặt, mỗi mặt lại có nhiều màu sắc khác nhau và Shurit đang có gắng để ghép các
ô sao cho có cùng một màu. Món đồ chơi này do người thanh niên bí ần nghĩ ra,
anh ta gọi nó là khối Rubik. Đã lâu rồi Shurit mới có cảm giác thách thức như vậy,
các bài tập trước đây chẳng là gì nếu so với thứ này.
"Ái chà, thế
mà tưởng nhóc đang bị bệnh nên anh ghé thăm chứ!", từ phía bên kia căn
phòng chợt vang lên tiếng nói làm Shurit giật mình. Đứng cạnh cửa sổ là người
thanh niên bí ẩn trong chiếc áo choàng thầy tu màu xám, đôi mắt đen đang nhìn
thằng nhóc một cách thích thú, có vẻ như anh ta đã quan sát được một khoảng thời
gian.
"Hóa ra là
anh làm em giật cả mình", Shurit thở phào nhẹ nhõm, nó còn tưởng là…
"Em cũng gan
thật, dám giả bệnh lừa gạt ba mẹ? Không sợ bị đánh sao?".
"Chỉ cần anh
không nói là được chứ gì! Mà thật ra mọi thứ là tại ba em thôi, nếu không phải
ông ấy đóng băng rồi phạt em cả một đêm thì em cũng đâu cần giả bệnh".
Shurit cật lực phản đối vấn đề này, nó cảm thấy việc nó làm là hoàn toàn đúng đắn,
về trễ một chút có cần phạt nặng vậy
không?
"Nhưng mẹ em
sẽ lo lắng", người thanh niên nghiêm giọng chỉ ra lỗi của Shurit. Nó không
khỏi dao động khi nghe những lời này, hình
như nó cũng hơi quá đáng.
"Em xin lỗi!
Em đã không suy nghĩ kĩ".
"Được rồi,
người em cần xin lỗi là ba mẹ của mình kìa. Hôm nay anh đến đây là có nguyên
nhân khác".
"Nguyên nhân
khác?", Shurit không khỏi tò mò một trận. Người thanh niên này chưa bao giờ
trực tiếp đến nhà của nó, thông thường nếu có gì muốn nói anh ta sẽ nhắn ở các
buổi tiệc để mọi người chuẩn bị trước.
"Đúng vậy, sắp
tới anh sẽ rất bận nên anh không thể tiếp tục ở đây nữa, anh muốn gửi lời chia
tay đến mấy đứa".
"Anh sắp đi
sao? Thế Pilica và mọi người đã biết chưa?".
Người đối diện lắc
đầu: "Vẫn chưa, thời gian của anh ngắn quá, anh muốn nhờ em nhắn hộ với
các cô bé". Nếu như thân phận không
bị bại lộ, có lẽ vẫn còn ít thời gian nữa, nhưng hiện tại,…
"Thế sao được,
ít nhất anh phải gặp mặt đàng hoàng chứ, Pilica sẽ buồn lắm đấy. Mà việc gì lại
khiến anh phải đi gấp như vậy? Anh không thể nán lại một hai ngày để gặp mặt mọi
người?".
"Anh muốn lắm,
nhưng hoàn cảnh không cho phép, anh phải sớm bắt đầu cuộc hành trình của mình
trước khi quá muộn, anh cũng không thể tiết lộ thêm bất cứ thông tin nào cho em.
Anh hi vọng em sẽ hiểu!". Người thanh niên cười khổ khi phải giải thích
cho Shurit tình hình hiện tại mà không để lộ quá nhiều.
Thằng nhóc lưỡng
lự trong giây lát rồi đồng ý: "Thôi được, em sẽ chuyển lời của anh đến một
người".
"Anh cám ơn
em. Ngoài ra anh có vật này muốn trao lại cho em trước khi ra đi".
Từ trong ống tay
áo người kia, Shurit nhìn thấy một sợi dây chuyền màu bạc, đính kèm trên đó là
một viên đá kì lạ màu xanh thẫm, nó chưa từng thấy loại đá này bao giờ. Viên đá
trơn nhẵn và trong suốt nên có thể nhìn vào bên trong. Tại một thoáng lướt qua,
Shurit đã nghĩ là mình vừa nhìn thấy một ngọn lửa bùng lên, nhưng khi nhìn lại
thì nó đã biến mất. Chắc chỉ hoa mắt thôi,
thằng nhóc thầm nhủ.
"Đây là món
quà của anh dành cho em, có lẽ tương lai em sẽ cần dùng đến nó".
"Nhưng viên
đá này dùng để làm gì?".
"Tạm thời
thì em không cần biết nhưng anh vẫn hi vọng là em sẽ không dùng đến nó".
"Như không!
Anh nói chuyện cứ như ba em vậy: 'Shurit cái này con không cần biết', 'Shurit
cái kia không cần con xen vào',… Người lớn ai cũng nói chuyện vòng vo hết".
Nó tự đưa ra kết luận cho mình.
"Anh chỉ muốn
tốt cho em thôi".
"Bây giờ thì
giống mẹ".
"....",
đúng là hết cách với nó. "Thôi
anh không muốn tranh cãi với em nữa, anh đi đây".
"Khoan
đã!".
"Có chuyện
gì?".
"Chúc anh
thượng lộ bình an, hi vọng chúng ta sẽ sớm gặp lại", một nụ cười sáng lạng
trên gương mặt Shurit. Cái này ít thấy
nha, người thanh niên sờ sờ càm của mình như muốn xác nhận thêm lần nữa.
"Cám ơn nhé
nhóc. Nhưng anh vẫn phải nói là nhóc cười xấu quá coi chừng Pilica bỏ đấy",
nói xong người trước mặt lập tức biến mất, làm cho Shurit ngay cả cơ hội mắng một
câu cũng chẳng có.
Thế giới của nỗi đau hay nụ cười (phần 8)
Kamui đang cưỡi trên lưng Cannahawk để quay trở lại khu rừng thần Naturia, đôi cánh của con chim vỗ một cách chậm rãi để đón lấy từng luồng gió ở trên cao, nhờ vậy mà nó có thể bay một quãng đường dài mà vẫn ổn định.
Tối nay quả là một đêm mệt mỏi đối với ông, hiện tại Kamui chỉ muốn đánh một giấc cho tới sáng trên chiếc giường ấm cúng của mình, mặc kệ tất cả những rắc rối ở bên ngoài. Chỉ tiếc ông không thể làm như vậy, ít nhất là vào lúc này. Kamui cần phải về khu rừng ngay lập tức, những tin tức mà ông nhận được tối nay chẳng có tin nào tốt đẹp, ngoại trừ việc gặp lại người bạn lâu năm.
Tuy nhiên, ngay cả bản thân Kamui cũng không thực sự vui mừng trước cuộc hội ngộ; lần cuối cùng mọi người gặp nhau tình hình thực tồi tệ, thậm chí cho tới giờ Avance vẫn chưa nguôi giận. Đã vậy lần này trở về còn giả thần, giả quỷ khiến mọi người một phen hốt hoảng, đúng là thích bị đánh. Kamui không khỏi mắng vài câu cho bõ tức. Bên dưới Cannahawk cũng kêu lên như đang hùa theo.
"Được rồi anh bạn, chúng ta không có thời gian để lãng phí đâu, mau trở về thôi nào", bàn tay vỗ nhẹ xuống đầu vừa như trấn an vừa như nhắc nhở con chim bay nhanh hơn. Chuyện xảy ra tối nay quả thật là nghiêm trọng, Kamui chẳng còn tâm trạng nào để đùa giỡn như hằng ngày. Nó đã trở lại.
……………………………………….
Sau khi trở về khu rừng thần, Cannahawk vẫn tiếp tục bay thêm một đoạn vào sâu bên trong trước khi nó bắt đầu hạ cánh, đây là giới hạn xa nhất mà nó có thể bay tới.
Vào sâu hơn nữa chính là cấm địa của khu rừng, không ai được phép xâm nhập kể cả các cư dân Naturia; vùng bầu trời phía trên khu cấm địa còn có một rào cản để ngăn chặn việc xâm nhập từ trên không. Nếu không được sự đồng ý của những Chiến binh hộ vệ thì không ai có thể tiến vào nơi đây.
Kamui không đợi con chim đứng vững đã vội phóng xuống đất, đôi chân thoăn thoắt tiến nhanh về phía trước; tuy cảnh vật xung quanh khá tối, nhưng ông vẫn biết chắc mình phải đi về lối nào. Ông hiểu rất rõ tự ý tiến vào cấm địa là một hành động vô cùng ngu ngốc, càng ngu ngốc hơn nữa là vào tối nay. Nếu được, Kamui mong bản thân sẽ có cách hữu hiệu và nhẹ nhàng hơn để thông báo tin tức chứ không phải là thô lỗ như thế này. Đây là một sai lầm và mình chẳng còn lựa chọn nào. Kamui tự nhủ ở trong lòng.
Vào sâu bên trong khu cấm địa, cây cối trở nên dày đặc và rậm rạp hơn so với bên ngoài; nhiều thân cây có đường kính từ 10-15m và cao hơn 30m, phía dưới là các cây bụi mọc đan xen vào nhau; đặc biệt khắp nơi đều mọc đầy một loại dương xỉ kì lạ với các tán lá bị uống cong, đây là loại cây đặc trưng của khu rừng. Dọc theo con đường đi, Kamui đã bị loại cây này quấn chân không ít lần, cứ như chúng muốn cản bước tiến của ông. Không hề dừng lại, Kamui vẫn giữ nguyên tốc của mình, ông biết tại sao chúng làm như vậy và nếu như Kamui đoán không lầm thì họ cũng sắp xuất hiện rồi.
"Hãy dừng lại đi Kamui, ông đã xâm phạm quá sâu vào khu rừng rồi đó", một giọng nói trầm thấp vang lên, kèm theo đó là những tiếng gầm gừ nho nhỏ giống như cảnh báo. Phía trước Kamui là một bóng đen không rõ hình dạng, nó chắn ngang con đường mà ông vẫn đang đi.
Kamui không hề ngạc nhiên trước sự ngăn chặn này, ngược lại ông còn tự hỏi sao họ đến trễ thế. Bằng một thái độ bình tĩnh ông lên tiếng với bóng đen vừa xuất hiện: "Tôi rất tiếc về sự xâm phạm này; tuy nhiên tôi đang có công việc gấp cần gặp Thủ lĩnh, vì vậy xin ông hãy cho phép tôi qua, Beast-Chiến binh hộ vệ của rừng thần!".
Bóng đen im lặng trong chốc lát như thế nó đang cân nhắc về lời thỉnh cầu, sau một hồi nó chậm rãi tiến về phía Kamui và để lộ hình dáng của mình dưới ánh trăng. Đây là một con hổ vô cùng to lớn với chiều cao hơn 2m và dài gần 6m, điểm độc đáo nhất của con hổ này là nó như được làm từ cây cối. Bộ lông trên người có màu xanh lục với phần lông cổ và lưng là những chiếc lá xếp chồng lên nhau, những bắp thịt mạnh mẽ đầy rắn chắc của loài hổ đã bị thay thế bằng các thớ gỗ ở đùi, vai và đôi tai nhọn. Con hổ nhìn chằm chằm Kamui với đôi mắt màu đỏ của mình, rồi bất chợt nó cất giọng với một tiếng càu nhàu:
"Ông đúng là một kẻ rắc rối, Kamui!" "Tôi cũng đâu muốn vậy". "Thôi được, vào đi". Kamui ngạc nhiên thốt lên: "Ông không hỏi tôi tới đây để làm gì sao!". "Ông đã mạo hiểm tính mệnh tiến vào cấm địa chứng tỏ đây là một vấn đề quan trọng, tôi cũng không phải dạng cổ hủ ngu ngốc thích làm khó người khác".
"Cám ơn Beast! Coi như lần này tôi nợ ông, lần sau tôi sẽ bù cho ông một thùng rượu hoa quả…". "Không", Beast cắt ngang câu nói của đối phương và giơ lên ba cái vuốt, "phải là ba thùng cơ, còn là loại tốt nhất". "…cái này mà không phải ép người, đúng là đồ tham lam", Kamui hét lên.
Con hổ khinh khỉnh không thèm quan tâm đến những lời chỉ trích: "Giá thế là còn hời cho ông rồi đấy. Sao, chấp nhận hay không?"
"ĐƯỢC", hết cách Kamui đành phải chấp nhận yêu cầu, ông bực dọc lách mình qua Beast và bỏ mặc con hổ gian xảo lại sau lưng, thật là một đêm xúi quẩy cho ông mà.
Tối nay quả là một đêm mệt mỏi đối với ông, hiện tại Kamui chỉ muốn đánh một giấc cho tới sáng trên chiếc giường ấm cúng của mình, mặc kệ tất cả những rắc rối ở bên ngoài. Chỉ tiếc ông không thể làm như vậy, ít nhất là vào lúc này. Kamui cần phải về khu rừng ngay lập tức, những tin tức mà ông nhận được tối nay chẳng có tin nào tốt đẹp, ngoại trừ việc gặp lại người bạn lâu năm.
Tuy nhiên, ngay cả bản thân Kamui cũng không thực sự vui mừng trước cuộc hội ngộ; lần cuối cùng mọi người gặp nhau tình hình thực tồi tệ, thậm chí cho tới giờ Avance vẫn chưa nguôi giận. Đã vậy lần này trở về còn giả thần, giả quỷ khiến mọi người một phen hốt hoảng, đúng là thích bị đánh. Kamui không khỏi mắng vài câu cho bõ tức. Bên dưới Cannahawk cũng kêu lên như đang hùa theo.
"Được rồi anh bạn, chúng ta không có thời gian để lãng phí đâu, mau trở về thôi nào", bàn tay vỗ nhẹ xuống đầu vừa như trấn an vừa như nhắc nhở con chim bay nhanh hơn. Chuyện xảy ra tối nay quả thật là nghiêm trọng, Kamui chẳng còn tâm trạng nào để đùa giỡn như hằng ngày. Nó đã trở lại.
……………………………………….
Sau khi trở về khu rừng thần, Cannahawk vẫn tiếp tục bay thêm một đoạn vào sâu bên trong trước khi nó bắt đầu hạ cánh, đây là giới hạn xa nhất mà nó có thể bay tới.
Vào sâu hơn nữa chính là cấm địa của khu rừng, không ai được phép xâm nhập kể cả các cư dân Naturia; vùng bầu trời phía trên khu cấm địa còn có một rào cản để ngăn chặn việc xâm nhập từ trên không. Nếu không được sự đồng ý của những Chiến binh hộ vệ thì không ai có thể tiến vào nơi đây.
Kamui không đợi con chim đứng vững đã vội phóng xuống đất, đôi chân thoăn thoắt tiến nhanh về phía trước; tuy cảnh vật xung quanh khá tối, nhưng ông vẫn biết chắc mình phải đi về lối nào. Ông hiểu rất rõ tự ý tiến vào cấm địa là một hành động vô cùng ngu ngốc, càng ngu ngốc hơn nữa là vào tối nay. Nếu được, Kamui mong bản thân sẽ có cách hữu hiệu và nhẹ nhàng hơn để thông báo tin tức chứ không phải là thô lỗ như thế này. Đây là một sai lầm và mình chẳng còn lựa chọn nào. Kamui tự nhủ ở trong lòng.
Vào sâu bên trong khu cấm địa, cây cối trở nên dày đặc và rậm rạp hơn so với bên ngoài; nhiều thân cây có đường kính từ 10-15m và cao hơn 30m, phía dưới là các cây bụi mọc đan xen vào nhau; đặc biệt khắp nơi đều mọc đầy một loại dương xỉ kì lạ với các tán lá bị uống cong, đây là loại cây đặc trưng của khu rừng. Dọc theo con đường đi, Kamui đã bị loại cây này quấn chân không ít lần, cứ như chúng muốn cản bước tiến của ông. Không hề dừng lại, Kamui vẫn giữ nguyên tốc của mình, ông biết tại sao chúng làm như vậy và nếu như Kamui đoán không lầm thì họ cũng sắp xuất hiện rồi.
"Hãy dừng lại đi Kamui, ông đã xâm phạm quá sâu vào khu rừng rồi đó", một giọng nói trầm thấp vang lên, kèm theo đó là những tiếng gầm gừ nho nhỏ giống như cảnh báo. Phía trước Kamui là một bóng đen không rõ hình dạng, nó chắn ngang con đường mà ông vẫn đang đi.
Kamui không hề ngạc nhiên trước sự ngăn chặn này, ngược lại ông còn tự hỏi sao họ đến trễ thế. Bằng một thái độ bình tĩnh ông lên tiếng với bóng đen vừa xuất hiện: "Tôi rất tiếc về sự xâm phạm này; tuy nhiên tôi đang có công việc gấp cần gặp Thủ lĩnh, vì vậy xin ông hãy cho phép tôi qua, Beast-Chiến binh hộ vệ của rừng thần!".
Bóng đen im lặng trong chốc lát như thế nó đang cân nhắc về lời thỉnh cầu, sau một hồi nó chậm rãi tiến về phía Kamui và để lộ hình dáng của mình dưới ánh trăng. Đây là một con hổ vô cùng to lớn với chiều cao hơn 2m và dài gần 6m, điểm độc đáo nhất của con hổ này là nó như được làm từ cây cối. Bộ lông trên người có màu xanh lục với phần lông cổ và lưng là những chiếc lá xếp chồng lên nhau, những bắp thịt mạnh mẽ đầy rắn chắc của loài hổ đã bị thay thế bằng các thớ gỗ ở đùi, vai và đôi tai nhọn. Con hổ nhìn chằm chằm Kamui với đôi mắt màu đỏ của mình, rồi bất chợt nó cất giọng với một tiếng càu nhàu:
"Ông đúng là một kẻ rắc rối, Kamui!" "Tôi cũng đâu muốn vậy". "Thôi được, vào đi". Kamui ngạc nhiên thốt lên: "Ông không hỏi tôi tới đây để làm gì sao!". "Ông đã mạo hiểm tính mệnh tiến vào cấm địa chứng tỏ đây là một vấn đề quan trọng, tôi cũng không phải dạng cổ hủ ngu ngốc thích làm khó người khác".
"Cám ơn Beast! Coi như lần này tôi nợ ông, lần sau tôi sẽ bù cho ông một thùng rượu hoa quả…". "Không", Beast cắt ngang câu nói của đối phương và giơ lên ba cái vuốt, "phải là ba thùng cơ, còn là loại tốt nhất". "…cái này mà không phải ép người, đúng là đồ tham lam", Kamui hét lên.
Con hổ khinh khỉnh không thèm quan tâm đến những lời chỉ trích: "Giá thế là còn hời cho ông rồi đấy. Sao, chấp nhận hay không?"
"ĐƯỢC", hết cách Kamui đành phải chấp nhận yêu cầu, ông bực dọc lách mình qua Beast và bỏ mặc con hổ gian xảo lại sau lưng, thật là một đêm xúi quẩy cho ông mà.

